Post Date: Monday, June 14, 2004Cần biết về kỳ thi tuyển năm 2006
Vũ Ðức Thanh
Theo cơ quan tổ chức thi, (tức ITSA) sẽ có trên hai ngàn học sinh lớp 8, 9 và 10 ở toàn tiểu bang Victoria sẽ kéo về Khu Triển lãm Hoàng Gia (Royal Exhibition Buildings) ở Vườn hoa Carlton vào ngày thứ Bảy (10/06/2006) tới đây. Nam sinh sẽ dự tranh 308 chỗ học trong lớp 9 và 28 chỗ học trong lớp 10 ở trường Melbourne High, và nữ sinh sẽ tranh nhau 225 chỗ của lớp 9 và một vài chục chỗ học của lớp 10 và 11 ở trường Mac Robertson Girls trong niên học 2007.
Trong kỳ thi tuyển lần này thí sinh sẽ phải hoàn tất sáu phần kiểm tra theo trình tự như sau:
Phần 1. Suy luận văn học – Verbal Reasoning (30 phút)
Phần 2. Suy luận số học – Numerical Reasoning (30 phút)
Phần 3. Văn phân tích – Analytical Expression (10 hoặc 15 phút)
Phần 4. Ðọc-hiểu Anh ngữ - Reading Comprehension (30 phút)
Phần 5. Toán – Mathematics (30 phút)
Phần 6. Văn sáng tạo – Creative Writing (10 hoặc 15 phút)
Ðiểm chuẩn (initial cut-off score)
Sau khi có kết quả thi, điểm thi của thí sinh sẽ được phân hạng theo thứ tự từ cao xuống thấp. Hội đồng tuyển sinh sẽ chọn từ trên xuống dưới cho đến khi nào đủ sĩ số thì cắt ngang. Ðiểm này gọi là điểm chuẩn (initial cut-off score). Ðiểm chuẩn thay đổi tùy từng năm, nhưng cũng chỉ dao động trong khoảng từ 55 đến 65 điểm. Nếu điểm chuẩn là 65 thì thí sinh nào có số điểm từ 65 trở lên sẽ trúng tuyển ngoại trừ trường hợp bị chế tài bởi Luật Ba phần trăm, tức 3% Rule.
Luật 3%
Luật này quy định rằng tổng số học sinh lớp 8 ở một trường được nhận vào Melbourne High và Mac Rob không vượt quá 3%. Lấy thí dụ ở Trường A có 200 học sinh lớp 8 (cả nam lẫn nữ), theo Luật Ba phần trăm thì trường A chỉ được tối đa 6 chỗ (3 phần trăm của 200 bằng 6). Gỉa dụ trường A có 30 học sinh đi dự thi trong đó có 10 học sinh trên điểm chuẩn và 20 học sinh dưới điểm chuẩn. Theo Luật ba phần trăm thì trường A chỉ nhận được 6 chỗ trong khi có đến 10 học sinh đậu. Trong trường hợp này 6 học sinh cao điểm nhất sẽ trúng tuyển và 4 học sinh còn lại sẽ bị gạt ra ngoài bởi Luật Ba phần trăm. Nam hay nữ cũng đều có cơ hội ngang nhau và đều tranh nhau 6 chỗ. Ai cao điểm hơn sẽ được nhận vào. Luật ba phần trăm áp dụng cho cả hai trường Melbourne High và Mac Rob.
Một thí dụ khác: Trường B có 300 học sinh lớp 8 trong đó có 20 học sinh đi thi. Theo luật ba phần trăm thì trường này chỉ được tối đa 9 chỗ. Giả sử trường B có 20 học sinh đi thi và chỉ có 5 học sinh trên điểm chuẩn, trong trường hợp này chỉ có 5 học sinh trúng tuyển mà thôi chứ không phải 9 em.
Một thí dụ khác, Trường C có 100 học sinh lớp 8 trong đó chỉ có 2 học sinh dự thi. Theo Luật 3% thì trường này được 3 chỗ. Nếu chẳng may cả 2 đều thi hỏng thì kết quả chung cuộc là không có học sinh nào đuợc trúng tuyển trong trường hợp này.
Luật 3% mặc dù mang tính chế tài, thế nhưng nó thể hiện tính công bằng bởi vì quy luật này bảo đảm rằng các chỗ học sẽ không rơi vào tay học sinh của các trường giỏi mà trải đều khắp các trường học bất kể là trường công hay tư, lớn hay bé, gốc Ang-lê hay da màu, Công giáo hay phi Công giáo. Ðiều này phù hợp với chính sách đa văn mà chính phủ tiểu bang Victoria đã khởi xướng.
Luật 3% chỉ áp dụng đối với học sinh lớp 8 và đặc miễn cho học sinh lớp 9, lớp 10 và lớp 11.
Thay đổi ngày thi?
Nếu con em của qúy vị bị đau nặng trước ngày thi hoặc gia đình qúy vị đang gặp hoàn cảnh đặc biệt mà qúy vị tin rằng nếu đi thi, con em qúy vị sẽ bị ảnh hưởng tệ hại đến kết qủa thi. Trong trường hợp này qúy vị có thể xin thi vào ngày khác. Tuy nhiên qúy vị phải thông báo cho họ biết trước ngày thi.
Ðược biết học sinh gốc Do Thái không thể đi thi vào ngày thứ Bảy. Lý do là bởi vì tôn giáo của họ không cho phép làm việc vào ngày thứ Bảy! Thay vào đó những học sinh này sẽ thi vào ngày thứ Năm 15 tháng Bảy. Nếu qúy vị có những lý do đặc biệt khác cũng có thể xin thi vào ngày này.
Những điều cần biết
Trong sáu bài thi kiểm tra lần này thì hai bài luận văn (Written Expression) đóng vai trò rất quan trọng. Quan trọng là bởi vì theo Cô Janine Randell - Quản lý Hành chánh của trường Melbourne High - đã trả lời người viết trong một cuộc phỏng vấn trước đây khi Cô khẳng định rằng môn viết văn là rất quan trọng. Theo Cô, cho dù các em giỏi các môn khác đến đâu, nhưng nếu yếu về viết văn (yếu ở mức không thể chấp nhận được) thì sẽ bị loại. Ðã vậy, trường Mac Robertson Girls lại còn gắt gao hơn khi trả lời câu hỏi của Ông Allan Pianta đại diện cho St Vincent Institute of Education. Bà Quản lý Hành chánh của trường Mac Robertson Girls đã phát biểu rằng: “Dựa trên bài viết của học sinh, chúng tôi sẽ quyết định ai được chọn vào học ở truờng này!“. Thế nhưng khi được hỏi dựa vào những tiêu chuẩn nào để đánh gía một bài viết của học sinh là hay hoặc dở, và nhà trường có đưa ra những tiêu chuẩn cụ thể nào để hướng dẫn học sinh làm đúng đề hoặc để giám khảo dựa vào đó mà chấm thi một cách công bằng hay không thì Bà Quản lý Hành chánh đã ú ớ không trả lời được. Theo suy nghĩ của Ông Pianta vào lúc đó: có thể trường Mac Rob chấm các bài luận văn của thí sinh cho nên Bà Quản lý trường mới mạnh miệng phát biểu như vậy?
Nghi ngờ về cách làm việc và đánh gía bài làm của thí sinh, Ông Pianta đã liên hệ trực tiếp với ITSA - cơ quan phụ trách chấm thi và ra đề - thì được cơ quan này trả lời như sau:
Thí sinh sẽ phải làm hai bài văn viết mỗi bài có thể 10 hoặc 15 phút: Văn sáng tạo (Creative) đòi hỏi thí sinh phải biết diễn đạt các ý tưởng một cách sáng tạo và rõ ràng. Văn phân tích (Analytical) đòi hỏi thí sinh phải có khả năng phân tích và suy luận dựa trên một đề tài được cho. Trong cả hai thể loại này, thí sinh phải diễn đạt ý tưởng theo câu cú rõ ràng, đúng văn phạm và biết triển khai mỗi ý tưởng theo từng tiểu đoạn.
Cũng theo cơ quan ITSA thì người chấm điểm các bài luận văn này không phải do trường Melboure High cũng không phải do trường Mac Rob chấm điểm mà họ thuê giáo viên từ bên ngoài vào.
Theo kinh nghiệm chấm thi cá nhân và của đồng nghiệp thì việc chấm luận văn sẽ không được chính xác như việc chấm các bài thi có một đáp án rõ ràng. Chẳng hạn như Phần 1, Phần 2, Phần 4 và Phần 5 của bài thi tuyển này đều thuộc dạng thi trắc nghiệm trong đó câu trả lời được xếp theo thứ tự lựa chọn A, B, C, D, E. Thí sinh chỉ có một lựa chọn đúng hay sai rồi sau đó được chấm qua chương trình vi tính rất chính xác.
Thế còn Phần 3 và Phần 6 của bài thi là hai bài luận văn mà cách chấm điểm không thể thực hiện được bằng máy móc, do đó phải sử dụng đến bộ óc con người.
Mặc dù có những tiêu chuẩn hướng dẫn về cách chấm điểm, tuy nhiên những tiêu chuẩn này rất chung chung, vì thế cho nên việc đánh gía bài làm của học sinh phụ thuộc rất nhiều vào cảm nghĩ và cảm hứng của giám khảo. Một giám khảo đang trong tâm trạng thoải mái sẽ cho điểm khác với lúc bị căng thẳng hay khó chịu. Mặt khác, giám khảo A có thể cho điểm rộng rãi hơn giám khảo B. Như trong thực tế đã xảy ra khi hai giám khảo chấm chung một bài: một người cho điểm A trong khi người khác cho điểm B.
Ðiều quan trọng là, khi viết một bài văn, thí sinh phải viết chữ cho rõ ràng để giám khảo dễ đọc. Mỗi giám khảo phải đọc rất nhiều bài làm của thí sinh và rất mệt mỏi khi phải đọc những bài làm có chữ viết cẩu thả, khó đọc và sẽ không mấy thiện cảm khi cho điểm.
Trong hai thể loại văn viết thì văn Sáng tạo sẽ dễ làm hơn. Ðề thi loại này là một hình vẽ, và dựa vào hình vẽ học sinh có thể diễn đạt ý tưởng một cách tự do và sáng tạo. Trong khi văn Phân tích sẽ khó hơn đối với học sinh vì các em phải biết lý luận và phân tích dựa trên khuôn khổ mà đề tài cho phép.
Văn Phân tích thông thường là Tranh luận (Argumentative), Thảo luận (Discursive) hoặc Quan điểm (Opinion). Muốn đạt kết qủa cao về thể loại này học sinh phải viết theo đúng khuôn mẫu của một bài văn gồm có phần Mở bài, Thân bài và Kết luận.
Phần Mở bài nên được diễn giải và đóng khung trong một tiểu đoạn trong đó cần giới thiệu sơ qua về đề tài và nói lý do tại sao đề tài này lại xuất hiện.
Thân bài gồm hai hoặc ba tiểu đoạn, mỗi tiểu đoạn là một ý tưởng để ủng hộ hay phản bác một quan điểm kèm theo lập luận vững vàng, nếu có dẫn chứng thì càng hay. Trong phần Thân bài nên nói cả hai lý do tại sao người ta ủng hộ và tại sao lại chống đối đề tài đó.
Phần kết luận sẽ tóm tắt những gì đã được tranh luận và nói rõ quan điểm của mình là ủng hộ hay chống đối.
Dưới đây là bài văn mẫu về thể loại phân tích được viết bằng song ngữ để qúy độc gỉa và các em nhỏ có thể đọc và tham khảo.
DO YOU THINK HOMEWORK SHOULD BE ABOLISHED?
INTRODUCTION:
Homework is a bitter pill for many students. Teachers always give homework. They are given to help students to revise what has been done in the class and also to finish a given task set in school which the student could not finish on time.
BODY:
Paragraph 1:
Education and mastery of knowledge, is a matter of skill so the more practice on has the better skill. There are skill subjects and knowledge subjects. Both these categories require drill and repetition. The teacher, to some extent, drills the student in the class but in the classroom each individual student cannot be expected to do the same amount as skills of students vary from each other.
Paragraph 2:
Homeworks need not necessarily be repeating what has been done in the class, it may be more study. The student goes through references and acquires more and better knowledge. The world of knowledge is so wide that the class alone cannot bring everything into the grasp of the student. So the student must take up some initiative of his own. This is one of the purposes of homework.
Paragraph 3:
The school also must see that the students are not overburdened with homework. The teachers must see to it that the homework is distributed evenly throughout the week. Still there are subjects like mathematics or transcription in the lower classes which require daily attention. There are other aspects of school work which can be attended to during the weekend, for example, map making and drawing diagrams.
Conclusion:
Simply because some students find homework too much to cope up with, it cannot be abolished. The school should provide some facilities, so that the students can conveniently attend to their homework and the teachers can come willingly forward to help such students.
BÀI TẬP Ở NHÀ CÓ NÊN ÐƯỢC HỦY BỎ HAY KHÔNG?
MỞ BÀI:
Bài làm ở nhà là một liều thuốc đắng cho học sinh. Thầy cô luôn cho loại bài tập này nhằm giúp học sinh ôn lại những gì đã học ở lớp, đồng thời để hoàn tất bài làm ở trường mà học sinh không thể làm kịp.
THÂN BÀI:
Ðoạn 1:
Giáo dục và sự nắm vững kiến thức là một vấn đề thuộc về kỹ năng, chính vì vậy mà thực hành càng nhiều kỹ năng sẽ càng cao. Có những môn thuộc về kỹ năng và có những môn thuộc về kiến thức. Cả hai đều đòi hỏi một sự tập luyện và việc lập đi lập lại. Trong lớp thầy cô chỉ rèn luyện cho học sinh ở một phạm vi nào đó. Hơn nữa, mỗi học sinh có khả năng hấp thụ kiến thức ở một tốc độ khác nhau cho nên mức độ hoàn tất các bài tập ở tại lớp của mỗi em cũng khác nhau.
Ðoạn 2:
Bài làm ở nhà không nhất thiết phải lập lại những gì đã được làm ở lớp. Nó có thể là những đề tài mới mẻ mà các em chưa từng học qua. Qua việc tham khảo thêm sách vở ở ngoài, học sinh sẽ học hỏi thêm nhiều điều mới lạ nhờ đó kiến thức sẽ rộng hơn. Kiến thức rất mênh mông cho nên chỉ học ở lớp không thôi vẫn chưa đủ. Học sinh phải biết sáng tạo và tự tìm tòi. Ðây chính là một trong những mục đích của bài tập cho đem về nhà.
Ðoạn 3:
Nhà trường phải biết là không nên bắt học sinh làm việc quá tải đối với khối lượng bài làm. Thầy cô cũng phải thấy điều này. Bài tập về nhà phải được phát ra một cách cân đối vào mỗi tuần. Vì vẫn còn có những môn học khác như môn toán hoặc bài viết ở trong lớp cần phải được quan tâm hàng ngày. Ngoài ra, còn có những sinh hoạt cuối tuần mà học sinh phải tham gia như làm bản đồ và vẽ biểu đồ.
KẾT LUẬN:
Không thể hủy bỏ bài làm ở nhà chỉ vì một số học sinh không thể đương đầu với quá nhiều bài tập. Nhà trường nên cung cấp các dịch vụ trợ giúp học sinh gặp khó khăn về vấn đề bài tập ở nhà và tìm các giáo viên sẵn lòng giúp các em trong những trường hợp như vậy.
|